Có nên tin vào tử vi và tướng số

-

Giáo pháp của thế Tôn không tồn tại tử vi, bói toán, tướng số, không có phong thủy cơ mà là: Tứ Diệu Đế- Khổ, Tập, khử Đạo, bát chánh đạo, 37 phẩm trợ đạo, tứ vô lượng tâm, tứ niệm xứ, niệm Phật, niệm pháp, niệm tăng, cha thí, thiền định, duy trì giới, hành thập thiện, .v.v.

Bạn đang xem: Có nên tin vào tử vi và tướng số

Trong khiếp Di Giáo, Đức Phật cấm các đệ tử tin theo bói toán, tử vi, phong thủy, trái lại sách tấn tư chúng môn đồ hành theo lời Ngài dạy dỗ như bát Chánh Đạo, 37 phẩm trợ đạo, tứ niệm xứ, tứ vô lượng tâm, niệm ân tình Phật, Niệm Phật, giới, định, tuệ, đoạn ác tu thiện (thân, khẩu với ý) và để được an lạc, hạnh phúc, không sợ hãi cho đến giải thoát, niết bàn.

Theo tởm Nikaya (Pali) Tăng chi Bộ Kinh, chương 5, phẩm nam giới Cư Sĩ, phần kẻ bị vất đi, núm Tôn xác quyết hầu như đệ tử nào “đoán tương lai với hồ hết nghi lễ quánh biệt; tin cậy điềm lành, không tin tưởng tưởng hành động..” được coi là kẻ bị vất bỏ ra khỏi giới cư sĩ, cấu uệ hạ liệt.” (Tăng bỏ ra bộ kinh, chương 5, phẩm nam giới Cư Sĩ, phần kẻ bị vất đi”.

Trong kinh gửi Pháp Luân ngay sau thời điểm Phật giác ngộ cùng kinh Di Giáo ngay trước khi Phật Niết-bàn, Ngài khuyên những đệ tử của Ngài là không nên xem bói toán, xem quẻ, xem sao với xem tướng mạo số. Trong thời hạn môn học tập được giảng dạy ở những trường đại học Phật giáo trước đây ở Ấn Độ không tồn tại môn tướng tá số và tử vi tử vi, tuy bao gồm dạy các môn cố học như là ngữ điệu Học, thủ công Nghệ Học, Y Học và Luận Lý Học.

*
Đức Phật coi những quá trình như bốc số bói quẻ, treo bùa phép hộ mạng, coi địa lý, coi ngày tốt…. Là vô ích

Đức Phật xem những công việc như bốc số bói quẻ, đeo bùa phép hộ mạng, coi địa lý, xem ngày tốt…. Là vô ích, với Ngài khuyên đệ tử tránh việc thực hành. Đức Phật gọi đó là “nghệ thuật phải chăng kém”, và dạy rằng: “Có vài đạo sĩ, trong những lúc sống nhờ trang bị thực mà lại tín đồ dâng cúng, lại tìm giải pháp sinh sống bằng những thẩm mỹ thấp kém, hầu như nghề sống như coi chỉ tay, xem tướng tá số, bàn mộng, thờ vái mong thần tài, xem địa lý để xây dựng nhà cửa…Tôn giả Cồ-đàm (Gotama) kiêng xa những thẩm mỹ và nghệ thuật thấp kém, đầy đủ nghề nuôi mạng tương tự.”

Chuyện số 301 đái Vương Kalìnga vào Tiểu bộ Kinh Nikàya (Pali) cho thấy lời tuyên đoán của Vua Trời Đao Lợi, Thiên Đế ham mê là sai, ko đúng, không tồn tại nhất định. Trong câu chuyện này, Thiên nhà Đế Thích nhận định rằng quân của vua Kalìnga sẽ thắng quân của vua Assaka. Mặc dù nhiên, vua Assaka có một vị tướng quân dũng mãnh với một nghìn kỵ sỹ dũng cảm, bền chí đã đồng trung tâm hiệp lực vượt mặt quân của vua Kalìnga. Vì thế ông Thiên Đế Thích vẫn đoán sai. Trong cả Thiên Đế thích với thần lực vô biên như vậy mà còn đoán không nên huống gì những người xem tướng mạo số, tử vi cũng giống như phong thủy thời này.

Câu chuyện chú Sa Di cứu đàn kiến là một trong bài học tập quý báu cho người con Phật chân chánh. Chuyện kể, sư phụ chú sa di này là 1 vị đã chiến thắng A La Hán quả và bao gồm thần thông lực. Khi nhập định, vị sư phụ thấy thọ mạng của chú sa di này trong bảy ngày nữa là hết. Do thế, vị sư phụ mang đến chú sa di này về quê thăm thân phụ mẹ. Trên tuyến đường về quê, thấy lũ kiến đang bị dòng nước cuốn trôi. Chú sa di cấp tốc tay cứu lấy đàn kiến. Sau bảy ngày, chú sa di trở lại Thiền Môn. Vị sư phụ quá bất ngờ và nhập định và thấy chú sa di thoát nạn chết sớm mà hơn nữa sống thọ hơn là nhờ cứu lấy bầy kiến bay nạn.

Trước khi nhập Niết Bàn, Đức ham mê Tôn vồ cập nhắc nhở “Lấy giáo pháp cùng luật của ta làm địa điểm nương tựa, đừng lệ thuộc vào một điều gì khác.” (Trường cỗ Kinh, Đại bát Niết Bàn kinh – Pali).

Xem thêm: Những Hình Ảnh Cung Cự Giải Nam, Hình Ảnh Cung Cự Giải Đẹp Nhất

*
Giáo pháp của nắm Tôn không tồn tại tử vi, bói toán, tướng tá số, không có phong thủy cơ mà là: Tứ Diệu Đế- Khổ, Tập, khử Đạo, chén bát chánh đạo, 37 phẩm trợ đạo, tứ vô lượng tâm, tứ niệm xứ, niệm Phật, niệm pháp, niệm tăng, thiền định, giữ giới .v.v.

Giáo pháp của nuốm Tôn không tồn tại tử vi, bói toán, tướng tá số, không tồn tại phong thủy mà là: Tứ Diệu Đế- Khổ, Tập, khử Đạo, chén chánh đạo, 37 phẩm trợ đạo, tứ vô lượng tâm, tứ niệm xứ, niệm Phật, niệm pháp, niệm tăng, niệm thí…

Vì thế, nỗ lực tôn xác quyết: Đệ tử chánh tông của Như Lai ra đời từ mồm như lai, vị pháp sinh ra, bởi vì pháp chế tạo ra ra, bé cháu chánh tông của như lai là thừa tự pháp.” (Khởi nỗ lực Nhân Bổn, Trường cỗ Kinh – Pali)

Vì cầm cố với đa số ai có tín nhiệm vào Tam Bảo bất động, duy trì ngũ giới vào sạch, chắc chắn là họ không hề một mảy may ý niệm về tử vi, tướng tá số, bói toán, rộp thủy. Hãy xa lìa bọn chúng để có thể vào quả dự lưu.

Đạo Phật là đạo trường đoản cú bi và trí tuệ. Pháp của cầm Tôn để cho bất kể ai hành trì sẽ tiến hành an lạc, niềm hạnh phúc và vô úy (không run sợ ngay trong giây phút hiện tại), tức thì trong đời này, dẫn mang đến giải thoát, niết bàn. Tương lai, không có gì là nạm định, hoặc định mệnh. Pháp là bất định, luôn thay đổi tùy theo trọng tâm ý, hành vi tạo tác, điều kiện và hoàn cảnh.

Phật Giáo quan niệm, nhỏ người chưa phải do một đấng làm sao đó tạo thành ra, rất có thể bị không đúng sử, bị thưởng phạt, mang lại sống hay mang đến chết. Phật giáo không tin vào cái gọi là “định mệnh” an bài. Phật giáo mang đến rằng, sự vận hành biến hóa của vũ trụ cùng sự lưu đưa của sinh mạng, là vì nghiệp lực của bọn chúng sinh chế tác nên. Quá trình nhân với quả không vì một nhân thứ toàn năng nào tinh chỉnh và định giành mà do hành vi qua thân, khẩu và ý của họ hằng ngày. Đó là một định phương tiện tự nhiên. Chúng ta trách nhiệm về hầu hết hành động họ làm, thì chúng ta cũng bắt buộc gánh nhiệm vụ về hậu quả của những hành động ấy.

*
Phật giáo dạy rằng bất luận chuyện gì xảy đến mang đến ta đều bởi vì một hay nhiều nguyên nhân, chứ không bởi vì ngẫu nhiên, thời vận không may may xuất xắc số mạng.

Việc gật đầu đồng ý ở trên đây không tức là tự mãn giỏi cam chịu đựng với chiếc gọi là “Số Mệnh” an bài, cũng chính vì chúng ta có tự do làm chuyển đổi và khắc phục và hạn chế những vấn đề hay hiệu quả mà họ không ưa thích. Như bọn họ thi rớt, bọn họ phải cố gắng luyện thi lại, thế nào cũng đạt được. Chúng ta làm chủ tạo ra nhân, chính họ làm chủ thọ quả. Chỉ cần sáng trong cả khi tạo thành nhân, chịu đựng khó chăm lo tốt mang đến nhân tăng trưởng, thì quả chín ngon ngọt sẽ tới tay chúng ta một phương pháp dễ dàng. Đó là lý nhân quả, nếu bọn họ tin sâu và tin chắc hẳn lý này, chắc hẳn rằng sẽ không còn mê tín mà đi coi bói toán tử vi hay đi xin xăm ước đảo.

Phật giáo dạy dỗ rằng bất luận chuyện gì xảy đến cho ta đều vày một hay các nguyên nhân, chứ không bởi vì ngẫu nhiên, thời vận đen thui may tuyệt số mạng. Tín đồ chú trọng mang lại thời vận thường mong muốn được một điều gì – may mắn tài lộc hoặc của cải. Đức Phật dạy dỗ rằng điều đặc trưng hơn, mà ta rất cần được quan tâm, là trau giồi và cải cách và phát triển tâm trí:

“Học sâu phát âm rộng,nghề nghiệp tinh xảo,Được rèn luyện đúng mứcvà nói đúng chánh ngữ:Đó là vận mạng xuất sắc nhất.Phụng dưỡng thân phụ mẹ,thương yêu nuôi nấng bà xã conVà sống theo chánh nghiệp:Đó là vận mạng tốt nhất.Quảng đại bố thí,công minh chánh trực,Giúp đỡ họ hàng quyến thuộcvà sống đúng chánh mạng:Đó là vận mạng xuất sắc nhất.Tránh xa hành động bất thiện, say sưa,Và nghiêm trì giới luật:Đó là vận mạng tốt nhất.Kỉnh mộ, khiêm tốn, tri túc, tri ân Và thành kính lắng ngheGiáo Pháp cao thượng:Đó là vận mạng tốt nhất.”

(Kinh Hạnh phúc, Kp2)

Vì thế, là Phật tử chân chánh, lo tu thiện, tích đức từ thân, khẩu cùng ý để đưa hóa nỗi khỗ và niềm đau thành an lạc, hạnh phúc, giải thoát, niết bàn. Vì vậy đừng đuổi theo bói toán, tử vi, phong thủy, tướng số mà bỏ qua tích tắc hiện trên tu vai trung phong (hiện tại lạc trú) để được an nhàn ngay trong những khi này, tiến mang đến giải thoát, niết bàn, hoặc hành bồ Tát Đạo, lợi mình, lợi người, lợi cho Tam Bảo.