25 tuổi có nên lấy chồng

-
25 tuổi chắc rằng là giới hạn tuổi dở dở ương ương dễ nhầm lẫn giữa những cột mốc quan trọng đặc biệt của đời bạn con gái. Nếu không lấy ck thì ban đầu cảm thấy sốt ruột, rục rịch thèm mong mỏi có bến đỗ bình yên của cuộc đời. Nếu lấy ck và tất cả con rồi thì lại cảm xúc nuối tiếc bởi chưa được tận hưởng hết tuổi trẻ, tuổi thanh xuân của thời nhỏ gái. Và thay là, 25 tuổi, dù chưa ông chồng hay tất cả chồng, cứ mãi vẩn vơ do dự nhìn về sàng lọc của mình, băn khoăn rằng liệu đã làm cho đúng tuyệt là sai, mà băn khoăn rằng, hôn nhân gia đình như là một chiếc bồn cầu, trong chán xung quanh thèm, người ở vào muốn ra phía bên ngoài còn bạn ở kế bên lại lạnh lòng ước ao được vào trong.

Bạn đang xem: 25 tuổi có nên lấy chồng


*


Tôi 25 tuổi, lấy ông xã được hơn một năm và bắt đầu sinh em nhỏ xíu được rộng 3 tháng. Cuộc sống của tôi có lẽ rằng nếu người ngoài chú ý vào người nào cũng bảo viên mãn: chồng cao to đẹp mắt trai, ngôn tình, làm cho công chức công ty nước, con trai kháu khỉnh, khỏe mạnh mạnh, xứng đáng yêu, tác phẩm xe cộ đã và đang đầy đủ. Cuộc sống thường ngày của tôi có lẽ chẳng thiếu lắp thêm gì, kế bên sự từ do. Mỗi khi thấy tôi buồn phiền về thời gian ở cữ và chăm con nhỏ, cùng những vấn đề phiền muộn của cơm trắng áo gạo tiền sau hôn nhân, mọi người xung quanh hay bảo : “Thế mày còn ước ao cái gì nữa? tất cả cái gì mà mày chưa có đâu?”. Ừ thì, theo chiếc mẫu số thông thường của phần đa người, thì cuộc sống đời thường của tôi đầy đủ đầy quá rồi. Fan con gái, bên cạnh đó có chồng, có con là xong nhiệm vụ. Ko ai suy nghĩ những trằn trọc của tôi, những bi quan phiền khi thấy bạn bè xúng xính áo quần, đi du lịch đó đây, còn tôi 2 trong năm này không biết đi đâu được quanh đó căn chống 4 bức tường ở nhà. Không ai xem xét những buồn phiền nỗi niềm của tôi về con phố sự nghiệp đang tạm thời bị trì hoãn do sự nghiệp lấy ông xã và sinh con. Không ai cân nhắc những đam mê, sở thích, thú vui của tôi trong thời điểm tạm thời bị vứt ngỏ trong quãng thời gian làm việc cữ chăm nhỏ mọn nhiều năm lê thê này. Không ai suy nghĩ những bức bí khi cuộc sống lúc này bị số lượng giới hạn bởi những tường ngăn “bố mẹ, con cái và họ mặt hàng 2 bên.” Vậy đấy, nên khi thấy tôi – một đứa được mang đến là cuộc sống đời thường đang viên mãn, niềm hạnh phúc đủ đầy kêu than về đa số nỗi buồn, thì ai ai cũng ngán ngẩm, chẳng mong muốn nghe. đồng bọn tôi, cũng 25 tuổi, vẫn còn độc thân thì lại bảo: “Tao lại thèm được khổ như mày!”.


*


Cuộc sinh sống của nó lại trái ngược với cuộc sống của tôi. 25 tuổi, độc thân, không fan yêu, không chồng, ko con, trường đoản cú do, tự tại. Ngoài thời hạn đi làm, nó có rất nhiều thời gian thư thả để đi download sắm, xem phim, lượn lờ, nạp năng lượng uống, cafe cà pháo. Thảnh thơi hơn, nó tham gia các khóa học ngắn hạn như chơi lũ ukelele, học photoshop nhằm chỉnh ảnh cho đẹp, học vẽ tranh để biết đâu tìm kiếm được một năng khiếu chưa được khai thác của phiên bản thân. Độ 1-2 tháng này lại xách vali đi du lịch, hết Đà Lạt, Nha Trang, Phú Quốc rồi lại Thái Lan, Singapore. Có lẽ đó là toàn bộ những gì tôi ước muốn mà ở cuộc sống thường ngày hiện tại tôi không thể có được. Tôi thèm được bay nhảy như thế, thèm được thoải mái làm số đông điều mình đang có nhu cầu muốn như thế. Ấy vậy nhưng mà khi tôi bảo rằng tôi có muốn được vi vu khắp phần đa nơi như nó, thì nó phủ nhận ngán ngẩm: “Đi mãi cũng ngán thôi khi không tồn tại bạn đồng hành mày ạ!”.

Xem thêm: Cách Ướp Thịt Trâu Nướng Lá Lốt |Azngon|Note, Cách Làm Thịt Trâu Nướng Lá Lốt|Azngon|Note


*


Nó nói rằng, cứ tối về thui thủi 1 mình trong căn phòng, thấy đơn độc lắm. Cảm thấy cuộc sống không gồm đích đến, không có gì nhằm phấn đấu. Nó cứ đi nhiều cũng chỉ để bớt cảm thấy cô đơn, trống trải. Nó lại thấy thèm tất cả một bến đỗ bình an như tôi, thèm được bận bé mọn, vì người con là nguồn động lực lòng tin để phấn đấu cho sự nghiệp. Không có một gia đình nhỏ tuổi cho riêng mình, nó cảm thấy phiên bản thân thiệt lông bông, sống vô nghĩa, cứ thứ vờ trôi qua ngày. Các khi cũng muốn rủ bằng hữu đi chơi, chổ chính giữa sự nhưng ai cũng bận chồng, bận con, bận gia đình, hốt nhiên thấy tủi thân khi bạn bè ai cũng yên bề gia thất, còn mình thì vẫn quanh luẩn quẩn những bữa tiệc một mình, đêm ngủ một mình.

Vậy đấy, hóa ra những cái người này còn có lại làm người khác thèm muốn, dù bạn dạng thân người dân có lại không thể nhận ra giá trị của không ít gì mình đang có để cảm thấy niềm hạnh phúc với phần nhiều điều đó, vắt vào đó, lại để những xúc cảm phiền muộn của những mặt trái để có được hạnh phúc lấn át không còn mọi cảm hứng khác. Vậy nên, phụ nữ 25 tuổi, chưa chồng hay tất cả chồng, hãy cứ đề nghị vui vẻ và tận thưởng những hạnh phúc của quyết định ở lúc này của mình, đừng nhằm những xúc cảm tiêu rất lấn át hết gần như thứ.


*


Gái 25 bao gồm chồng, hãy tận thưởng những khoảng thời gian rất ngắn hạnh phúc thiêng liêng khi được chăm lo và ở bên con trong những năm tháng đầu đời, đó là phần đông phút giây hạnh phúc bất tận ko phải ai cũng có được. Hãy tận hưởng những đêm được ôm ông xã ngủ, ở thủ thỉ đầy đủ điều, phần đông bữa cơm êm ấm sum họp mặt gia đình, bên cha mẹ nội nước ngoài 2 bên

Còn gái 25 chưa chồng, hãy tranh thủ tận hưởng niềm vui sướng của cuộc sống đời thường độc thân, tự do thoải mái bay nhảy, làm bất kỳ những gì bản thân muốn, mua bất kì những gì bạn muốn mua, ngủ nướng bất kỳ lúc như thế nào mình thích, du lịch đến bất cứ nơi đâu, và hiến đâng hết mình cho việc nghiệp học tập và thao tác làm việc để có vị trí nhất định trong làng mạc hội.


*


Thế nên con gái 25 ạ, mặc dù lấy ông chồng hay chưa, hãy trân trọng cuộc sống của mình. Hãy học giải pháp làm bạn đối với cả niềm vui với nỗi buồn, 2 điều luôn luôn song hành trong cuộc đời. Lập mái ấm gia đình hay không, là việc lựa lựa chọn mỗi người. đặc biệt là hiểu phần nhiều gì mình muốn,trân trọng hồ hết gì mình có, luôn luôn vui vẻ với yêu đời và gật đầu mọi sự việc xẩy ra trong đời cũng chỉ là một trong những dòng nước chảy trôi, qua rồi là sẽ thôi. Làn nước nào cũng trở nên trôi đến bến bờ hạnh phúc, đối với người biết yêu và trân trọng cuộc đời!